Editor: Waveliterature Vietnam
Trong một thời gian rất dài tới nay, ồ không, chính xác mà nói, đó là chuyện cả đời, Chu Trạch là một người luôn chiến thắng trong các cuộc chiến.
Cô không học Kungfu, Taekwondo lại càng không, những chiêu thức cơ bản cô cũng không biết.
Do đó, lần đầu Bạch Oanh Oanh tỉnh lại, theo lời của Hứa Thanh Lãng, Bạch Oanh Oanh lúc đầu đứng bên trong tiệm sách, nhìn thấy Vương Bá tức giận lại nghĩ hắn là đại lão gia.
Nhưng chính Chu Trạch là dùng móng tay, lao đến cào cấu linh hồn và trực tiếp biến cô từ Bạch Oanh Oanh thành Bạch ríu rít.
Trong nửa năm quỷ sai vừa qua, Chu Trạch cũng ý thức được một chút về vấn đề của mình, nhưng không nói để mọi chuyện to lên.
Có nhiều lý do khác nhau cho việc này, đương nhiên, nguyên nhân lớn nhất là bởi vì...…lười.
Một mánh khóe mới, ăn của thiên hạ, khi gặp ma cũng như người thường, chỉ cần búng móng tay là đủ.
Dù là gặp người mạnh hơn, mình cũng có thể mở một trận tỉ thí.
Cho dù không biết nhiều về những kiểu người " đấu võ đài" này, nhưng căn bản nhập gia thì phải tùy tục mặc dù những nguyên tắc khiến cho người ta phải ngán ngẩm, Chu Trạch ngược lại lại rất sung sướng khi dùng đến, tác dụng phụ duy nhất là anh ta mất rất nhiều thời gian để sử dụng nó.
Do đó, mặc dù cô biết rằng mình sẽ không biết đánh nhau, nhưng khi chiến đấu với Chu Trạch, liền không rụt rè, mà lại sinh ra một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phong-sach-luc-nua-dem/2706911/chuong-167.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.