Editor: Waveliterature Vietnam
Trời đã trở sáng nhanh chóng, điều đó có nghĩa là Chu Trạch và Lão Đạo thực sự đang đứng trên bãi cỏ, đứng bất động trong một khoảng thời gian rất lâu.
Cũng may là lúc này về cơ bản không có ai đi lại trong tòa ký túc xá, cũng không ai chú ý đến việc có hai người đã đứng sững sờ ở đây một cách ngu ngốc.
Mặt khác nếu như không có phát sinh việc gì ngoài ý muốn, căn bản là không cần quá bận tâm, nó giống như việc bạn sẽ gặp bất trắc khi và chỉ khi thần hộ mệnh của bạn rời xa bạn ngoài ý muốn mà thôi.
Lão đạo ngồi vào trong xe, đang trong tình trạng không tỉnh táo,vuốt vuốt đầu gối của mình, lúc bấy giờ, anh ta đã có chút mơ hồ trước những hư ảo và thực tế, hai loại thật giả lẫn lộn này không ngừng quấn lấy tâm can anh ta, Lão đạo cũng không còn phân biệt được nữa.
Nó giống như việc một người vừa bơi xong và lúc lên bờ, luôn cảm thấy có chút khó chịu vì áp lực của trọng lực.
Chu Trạch ngồi vào ghế phụ bên cạnh tài xế, trước mặt anh, cuốn sổ được đặt lên.
Bìa của cuốn sổ có màu xanh lam, rất bình thường, cũng rất phổ thông.
"Ông chủ, rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra vậy, làm sao mà từ một cuốn sổ mọi thứ có thể trở thành như vậy?"
Lão đạo đối với vấn đề này hết sức tò mò nhưng không tài nào lý giải nổi, từ lúc bước vào trường học, một đoạn ký ức
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phong-sach-luc-nua-dem/2706865/chuong-145.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.