Editor: Waveliterature Vietnam
Tiểu Bình trên đầu cắm những mảnh thủy tinh, chẳng khác nào một cái nón đính đầy kim cương, máu tươi nhỏ giọt, bắt đầu rơi tỏng tỏng xuống đất
Anh ta đứng loạng choạng được vài giây, rồi ngã uỵch xuống, sau đó, xung quanh tiếng hét chói tai, có người vì quá sợ hãi mà ngã ra đất.
Chu Trạch từng đọc qua hồi ký của một số quân nhân chiến tranh Nhật, một người đã từng viết, thi thể nếu ko có đầu, khi đầu rơi xuống sẽ tự di chuyển thêm vài bước, mắt rơi cả ra ngoài.
Có lẽ cái chết đã đến quá đột ngột và dứt khoát, thực tế không chỉ có đầu không kịp phản ứng mà có những hành động lạ, cả thân thể cũng vậy.
Tầng dưới của ký túc xá đã trở thành một mớ hỗn độn.
Chu Trạch đưa hai tay đặt lên lan can, thở dài, rồi nhìn Lão đạo.
Lão đạo lúc này hồn bay phách lạc, sắc mặt tái mép.
"Ông chủ…"
"Này, nhìn xem,một người tốt, cứ vậy mà ra đi"
"....." Lão đạo
Lão đạo rất tiếc nuối, anh ta không hề muốn, anh thực sự hy vọng Tiểu Bình có thể sống một trăm năm, có 18 lần thân thể.
Nhưng anh ta cứ thế mà đi,
Chết một cách đột ngột như vậy,
Sau đó,
Sáu bức tranh chỉ còn lại một bức.
Có một bộ phim rất nổi tiếng là:"Cái chết đang đến", Lão đạo hiện tại cảm thấy mình chính là nhân vật chính của bộ phim này, nó nói rõ, bạn sẽ là người phải chết, và sẽ chết như thế
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phong-sach-luc-nua-dem/2706864/chuong-144.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.