Bầu không khí trở nên yên tĩnh...
Chu Trạch mím chặt môi, Lâm bác sĩ cúi mặt xuống, hình như cũng trút được gánh nặng.
Một cái tinh thần bên ngoài...,
Một cái "cơ thể bên ngoài...",
Một người phạm sai lầm là hổ thẹn,
Hai người cũng phạm sai lầm xem như cả hai đều ngang nhau.
Chu Trạch ở thời điểm này nở nụ cười, có một chút tùy tiện.
Đúng rồi,
Sau khi mình chết, đã mua lại căn phòng ốc của mình, lại chính là "thê tử" của mình bây giờ.
Chính xác, Lâm bác sĩ có tiền, mua một căn nhà của người đã chết là việc hoàn toàn dễ dàng, hình như mỗi ngày cô chỉ có dọn dẹp nơi này, đồng thời những bày trí trong căn phòng này hoàn toàn không thay đổi.
Xúc động?
Dĩ nhiên rất xúc động.
Chu Trạch là Chu Trạch, dù hiện tại anh sống trong thân thể của Từ Lạc, nhưng anh ta chỉ thay thế, hay là vẫn còn là chính mình.
Từ Lạc đã là quá khứ, mặc cho đứa trẻ này đã sống tình cảm hay gập ghềnh hay không có tôn nghiêm, anh cũng không để ý tới.
Giống như là gần sang năm mới, mọi người cùng nhau ăn tất niên, xong rồi đem điện thoại ra nói với mọi người bên Chu Phi dân tị nạn không có cơm ăn trở thành da bọc xương còn mọi người vẫn còn có thể nuốt trôi cơm sao?
Có một nữ nhân như vậy, giống như ma chứng rồi một mực nhớ lấy chính mình, tưởng nhớ chính mình,
Với tư cách là một người đàn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phong-sach-luc-nua-dem/2706677/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.