"Có quá đáng sao?"
Vấn đề này, Chu Trạch không có phản hồi gì, dù cho Tiểu La Lỵ nói thật hay giả anh cũng không chất vấn.
Rất miễn cưỡng nhưng đây là sự thật.
Tuy nghe Tiểu La Lỵ nói người kia có "điểm chung", nỗ lực biến thành một con ma,
Chu trạch nghe rất hâm mộ, sùng bái, nhưng kết thúc lại khiến người khác nghẹn lời.
Khi bạn không có sức mạnh thật sự, thì tư cách nói chuyện như thế cũng không tồn tại, lấy cái gì ra mà chất vấn?
"Không thú vị." Tiểu La Lỵ lắc đầu, cười cười, "nhưng đây chính là chổ tôi đánh giá cao ở anh."
Tiểu La lỵ tiếp tục cầm sách, tựa như muốn ngủ, lẩm bẩm nói:
"Anh đã thấy tôi, trong nội tâm cực kỳ có quyền lực."
"..." Chu Trạch.
Đây rốt cuộc là khen hay chê?
"Tôi phải đi." Tiểu La Lỵ càng lúc càng mệt mỏi.
"Tôi còn một số vấn đề, có cách nào để cái thiện khả năng ăn uống và ngủ không?" Đây là điều mà Chu Trạch muốn hỏi và bức thiết nhất trong lúc này.
Sau khi sống trở lại, ngoại trừ hai điều này, mọi thứ anh điều hòa nhập vào xã hội người.
"Xét về độ ổn định của máy tính, không có kết quả phù hợp." Tiểu La Lỵ lắc đầu, "Ngủ, trừ phi có một nữ ở địa ngục ở bên cạnh, cũng cấp từ trường, nếu không anh không có cách nào ngủ ngon được.
Anh vốn ở dưới địa ngục, nhưng lại sống ở nhân gian, nên không hợp với không khí nơi đây, đây
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phong-sach-luc-nua-dem/2706656/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.