"Anh nghĩ, có muốn tiếp nhận tôi không?"
Vấn đề này, khiến Chu Trạch có chút sững sờ.
Đây là ý gì?
Từ một khu đô thị đông đúc định chuyển hộ khẩu qua nơi hoang sơ này sao?
Sao đột ngột quá nhỉ,
Chu Trạch có chút không dám tiếp nhận.
Trên trời có miếng bánh rơi xuống, nhưng đa số những người nhặt chiếc bánh điều sẽ bị đè chết vì những chiếc bánh có nhân.
Quan trọng hơn, Chu Trạch không nghĩ vì anh ta đã cứu cô bé một mạng mà nhận được sự đối đãi tốt từ cô.
Như đã biết, chuyện của người tài xế chưa được làm rõ, tiểu La Lỵ này, rất dễ thương, nhưng đó chỉ là bề ngoài của cô.
Hứa Thanh Lãng đã nói, cô từng xuất hiện trong tiệm của anh, gương mặt không thay đổi nhưng đầu lưỡi thì rất dài, và đưa vong hồn của cha mẹ anh ta đi mất.
Mặc cho Hứa Thanh Lãng cầu xin khóc lóc thế nào, cô cũng không quan tâm.
Bộ dạng như vậy, có thể hi vọng cô bé này sẽ báo ơn, có thể không hại ta thì đã cám ơn trời đất rồi.
Thân là quỷ sai của Âm ti,
Trải qua rất nhiều thăng trầm?
Gặp qua biết bao nhiêu người hung ác?
Gặp cũng rất nhiều những oan hồn oán độc?
Cô cũng không đơn thuần là cô bé học sinh, không thể nào.
"Như thế nào, sao không nói?" Tiểu La Lỵ hỏi lại.
"Không biết nên nói cái gì, do cô tùy tiện hỏi ta hay sao?" Chu Trạch cẩn thận hỏi kỹ lại.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phong-sach-luc-nua-dem/2706653/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.