Người này thật là! Không có gì cả, còn dám mở y quán?!
Lưu Vân lục tìm nửa ngày mới thấy được một cái kéo được gọi là sạch sẽ trong ngăn tủ. May mà đang giữa mùa đông, vết thương không dễ nhiễm trùng, nhưng nơi này cái gì dùng để giảm đau cũng đều không có. Ngay cả nước cũng chỉ còn lại trong ấm trà một chút trà nguội.
Lưu Vân đặt Huyền Dục nằm lên giường, tận lực nhẹ giọng động viên: “Không còn cách nào khác, sẽ hơi đau, nhịn một chút.”
“Hừ, đâu chỉ là “sẽ hơi đau”? Mũi tên này đầu có móc, không thể rút, cần phải khoét móc ra, chỗ thịt bị thương cũng phải cắt bỏ, ma phật tán vừa vặn dùng hết rồi, chỉ có thể cố chịu thôi. Tiểu tử này cũng thật giỏi chịu đựng, từ lúc vào cửa không kêu một tiếng. Này, chịu không nổi cứ la lên đi.”
(Chú thích: Ma phật tán: Thuốc tê, tui nghĩ vậy)
Không được, la lên sẽ rất phiền phức. Có điều, hắn biết tên này có đánh chết cũng sẽ không kêu một tiếng…
Lưu Vân đưa tay đến bên miệng Huyền Dục, mỉm cười nói: “Đau thì cứ cắn tay ta.”
Huyền Dục mở to mắt nhìn Lưu Vân một chút, hầu kết khẽ động, hàm răng vẫn gắt gao cắn chặt, chỉ lo thả lỏng yếu đuối sẽ theo đó tràn ra.
“Ôi, thật quật cường! Lát nữa đừng có cắn đầu lưỡi đó.” Lão đầu lắc đầu, đem kéo hơ hơ trên ngọn lửa, lau một chút dược thảo kì quái lên miệng vết thương.
Mũi dao vừa tiếp xúc với da thịt, chính là nhức buốt đến tận tâm. So với lúc nãy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phong-qua-vu-luu-van/1568537/quyen-2-chuong-63.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.