- Sao tự nhiên ngươi lại hỏi như vậy?
Dương Thiên cười nhẹ:
- Ta tự hỏi, nếu chúng ta một lòng truy cầu tu vị mà bất chấp tất cả, đến cuối cùng sẽ đạt được cái gì. Liệu trong quá trình đó, ta có bỏ lỡ mất những gì thực sự quan trọng với mình hay không?
Huyễn ảnh của Nguyệt Hoa mờ đi, khung cảnh xung quanh dần biến mất. Dương Thiên thở ra một hơi:
- Huyễn cảnh cuối cùng cũng chỉ là huyễn cảnh, không thể nào giống như người thật được.
Huyễn cảnh do Thiên Can Bát Quái Trận tạo ra tuy có thể mô tả lại trí nhớ của Dương Thiên một cách sinh động nhưng lại không thể cùng hắn giản đạo lý. Vì vậy, nhìn từ bên ngoài nó rất thần kỳ, đến cuối cùng vẫn chỉ là một cái huyễn cảnh cấp thấp mà thôi.
Huyễn cảnh đầu tiên tan biến, Dương Thiên còn tưởng đã kết thúc thì khung cảnh quanh hắn lại một lần nữa thay đổi. Lúc này Dương Thiên đang ôm lấy một bình linh tửu, toàn lực bỏ chạy. Sau lưng hắn là một đám người đang đuổi sát bên. Những người kia liên tục công kích, mỗi pháp bảo, pháp thuật tung ra đều có uy lực khủng bố, đánh cho không gian run rẩy như muốn sụp đổ.
Cầm bình linh tửu nóng hổi vẫn còn đang tỏa ra linh khí nồng đậm, rõ ràng là vừa mới được nấu xong chưa lâu. Hắn còn chưa kịp nhớ ra đây là nơi nào thì từ trên trời, lôi điện đã không ngừng gián xuống, đem đám người kia chặn đứng. Một bóng người xuất hiện bên cạnh Dương Thiên, để lại một chữ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phong-luu-chan-tien/1460761/chuong-403.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.