Thân hình Dương Thiên vừa xuất hiện trên sân thượng của Đông Lai quán, thần thức của hắn lập tức tỏa ra. Trong phút chốc, tình hình phía trong lần lượt hiện lên trong đầu hắn.
Trong đại sảnh tầng 1 là 10 người đầu trùm kín, trên tay cầm đủ các loại vũ khí từ súng ngắn đến súng trường. Thắt lưng mỗi người còn kém theo vài ba quả bom cỡ nhỏ. Trong góc là một đám người ăn mặc lịch sự, hai tay đặt ra sau đầu, hoảng sợ cúi gằm mặt xuống đất. Tình cảnh ở các tầng còn lại cũng tương tự, chỉ khác là nhân số ít hơn.
Phía trước Đông Lai quán là một tên trên người mang đầy bom đang thương lượng giá cả với cảnh sát. Đáng chú ý nhất là tầng trên cùng, lão cá trê không bị bọn cướp khống chế mà đang người uống rượu với một tên da đen. Ngươi này tay áo sắn cao để lộ cơ bắp lực lưỡng, trên mặt và tay có nhiều vết sẹo ngang dọc. Râu quai nón che phủ miệng khiến mỗi lần đưa ly rượu đến đều khiến không ít rượu bị đổ lên râu của hắn.
Lão cá trê rót rượu cho người này, thái độ khúm núm:
- Nalno tiên sinh, ta thấy cái giá 100 ngàn một người đã rất cao rồi. Ngươi muốn 500 ngàn một người hình như có hơi…
Người gọi là Nalno cất tiếng, giọng ồm ồm như một chiếc xe đang khởi động:
- Ngươi nói những kẻ đến đây mua rượu đều là người giàu có. 500 ngàn đổi lấy 1 mạng, rất xứng đáng.
Lão cá trê vuốt mồ hôi trên trán:
- Đó là những người ở tầng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phong-luu-chan-tien/1460588/chuong-230.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.