Máy bay đáp xuống một sân bay nhỏ, Dương Thiên mang theo hành lý đi ra ngoài. Vốn định tìm một tài xế để hỏi đường, Dương Thiên nhận ra một sự thật phủ phàng: “Nơi này sử dụng thứ ngôn ngữ mà hắn không biết”. Những lần trước đến các quốc gia khác đều là nói tiếng Anh khiến hắn lơ là mà quên mất chuyện này.
May mắn cho hắn, những tài xế ở đây đã quen với việc có du khách đến, có thể nói tiếng Anh khá rành mạch. Dương Thiên thuê một chiếc đưa hắn đến một tỉnh nhỏ nằm gần biên giới. Đến nơi, Dương Thiên vui vẻ thưởng cho tên tài xế xe khá nhiều tiền khiến hắn cảm ơn rối rít.
Chờ tài xế rời đi, Dương Thiên dựa theo ký ức thu được, trong đầu bắt đầu soạn thảo lên một kế hoạch tiếp cận. Đây là lãnh địa của Văn gia, bọn hắn canh gác biên giới rất cẩn thận. Những người từ bên ngoài đi vào đều phải có dấu mộc xác nhận, nếu không sẽ bị trục xuất ngay lập tức. Bước vào bất kỳ nhà hàng hay khách sạn nào cũng đều phải xuất trình.
Để tránh xuất hiện N99ZLm biến cố phá hỏng việc, Dương Thiên tìm đến bộ phận hải quan lo lót một lượng tiền lớn. Hắn dễ dàng có được con dấu cùng một giấy chứng nhận thân phận xa lạ. Một quốc gia dù pháp luật có nghiêm minh đến mức nào cũng không tránh được tình trạng cấp dưới quan liêu, tham nhũng. Dựa vào điểm này, Dương Thiên thuận lợi lọt qua trạm kiểm soát đầu tiên.
Quốc gia này diện tích không lớn, chỉ bao gồm một thành phố
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phong-luu-chan-tien/1460546/chuong-188.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.