Từ đường lớn đi xuống một đoạn là một tòa trạch viện lớn tầm nửa mẫu, tường vây bằng gạch xanh nhìn khá cổ kính, phía trước nhà là một tòa trì đường, bốn phía xung quanh phân tán bốn năm nhà hàng xóm, trong bóng đêm tĩnh mịch chỉ thấy từ đó lóe ra bảy tám ngọn đèn, leo lét chiếu sáng lấy cảnh vật xa gần.
Thẩm Hoài và chị em Trần Đan bước lại gần căn nhà, đột nhiên từ trong hắc ám truyền tới một tiếng chó sủa. Có lẽ nghe thấy tiếng bước chân người bên ngoài vẫn không dừng lại nên con chó sủa to hai tiếng, như có ý đánh tiêu ý nghĩ tiếp cận căn nhà của người ngoài.
Trần Đan thấy Thẩm Hoài hơi sững bước chân lại, ngờ rằng hắn sợ bị chó cắn, liền giải thích: “Kim tử hiền lắm, nó là con chó vàng Hải Văn nhặt từ trong thành phố về nuôi lúc sinh tiền. Nó nghe thấy tiếng bước chân người lạ cũng chỉ sủa hai tiếng, còn nếu gặp qua thì sẽ rất ngoan ngoãn. Có điều cũng kỳ quái, sau khi Hải Văn chết, phải đến nửa tháng nay Kim tử không lên tiếng rồi, cả ngày nằm sấp sau cửa nhà, nhìn chằm chằm người qua đường, giống như đang đợi Hải Văn trở về…”
Thẩm Hoài thử thăm dò huýt sáo một tiếng.
Tiếng huýt sáo vang lên trong đêm đen tĩnh mịch càng có vẻ trầm muộn, nhưng tiếng huýt vừa ra, liền thấy một bóng đen lủi ra từ trong bóng tối, nhảy phốc lên lao về phía Thẩm Hoài.
Trần Đan bị hù nhảy dựng, tưởng rằng Kim tử khùng rồi muốn cắn Thẩm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phong-khi-quan-truong/3166438/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.