Đêm khuya thanh vắng, ta ôm cái bụng hơi hơi trướng đau nằm trên giường trằn trọc.
“Còn khó chịu sao?” Người nằm kế bên ta nhích lại gần.
Liếc mắt nhìn kẻ mà từ đầu đến cuối chỉ ăn lèo tèo mấy cọng rau, ta oán phẫn trả lời: “Ta đã nói là ăn không vô, ngươi còn liều mạng đút......”
Y nâng khóe miệng tạo nên một nụ cười nhạt, kéo thân thể ta lại. Tay thoáng đặt lên bụng ta.
Bỗng một dòng nước ấm thong thả tản ra trên cái bụng trướng đau. Lúc sau, ta không còn khó chịu nữa, thậm chí còn vì thoải mái mà nhắm lại hai mắt.
“...... Ta không thể nào tin được ngươi...” Trong căn phòng thanh tĩnh, thanh âm mềm nhẹ của y vang lên, “Ngươi chưa từng yêu quý chính mình, một lòng đều nghĩ cho người khác.”
Ta mở mắt nhìn y.
Lát sau, ta mở miệng đánh tan yên lặng: “Vân, có thể, không đau.”
Y cười không nói, sau một trận trầm ngâm mới thu tay lại.
Nhớ lời nói vừa rồi của y, ta có chút vui vẻ: “Nói ta không yêu quý chính mình, ngươi thì có chắc. Ta cả ngày đều lo lắng cho ngươi, lo ngươi mỗi ngày không ăn được không uống được, cơ thể sẽ suy nhược nha.”
“...... Vậy, Phong Vang...... Chúng ta quan tâm lẫn nhau đi.” Y nỉ non, sau khi nói xong, cúi mình xuống để một cái hôn nhẹ nhàng tại trán ta.
Nguyên lai... Còn có phương pháp này......
Giữa ôn nhu của y, ý thức của ta trở nên mờ đục.
“Phong Vang......”
“Ân?”
“Mệt không?”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phong-hanh-van-tri-dao/2629310/chuong-9-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.