Bưng bát cơm trưa ngồi xổm trên phiến đá.
Bận rộn cả một buổi sáng, đến mức cái bụng phải đau đớn kêu la ta mới dừng tay được, hảo mệt a!
.... Đột nhiên một bàn tay quơ vào bát cơm, làm nó rơi khỏi cố định của ta.
Vẫn duy trì động tác khi nãy, ta hoàn toàn dại ra nhìn bát cơm lăn lóc trên cỏ.
“Phong Vang, ngươi sao lại có thể ăn những thứ ôi thiu bốc mùi như vậy!”
Thẳng đến lúc tiếng nói của Vân truyền đến não, ta mới chậm rãi chuyển tầm mắt qua người y.
Nhìn y ngẩn người......
“Phong Vang?” Chẳng biết có phải biểu tình của ta khủng bố lắm hay không mà, khuôn mặt tuấn dật của Vân lộ ra nét kinh hoàng.
Ta không nói một lời, ngồi xổm xuống, nâng lên bát cơm vì rơi xuống cỏ mà không bị tổn hại lắm, dùng chiếc đũa vẫn cầm trong tay nãy giờ dồn cơm vào tô.
Sau khi dồn xong toàn bộ cơm rơi vãi ra vào bát, ta ôm bát ngồi trở lại vị trí cũ.
Giơ bát lên, đem cơm cùng thạch sa(đá cát) một ngụm ăn hết.
“Phong Vang?” Y kinh hô, muốn hất đi bát cơm trong tay ta, ta vẫn đang thủ thế nên tránh được.
Y không biết, khi còn lưu lạc bên ngoài Thanh Nhai sơn trang, mặc dù không muốn, nhưng một thân không một đồng xu dính túi như ta vì muốn tái kiến một mặt y, vào thời điểm khốn khó nhất, bắt buộc phải ăn những thứ thức ăn để uy cẩu.
Ta không muốn y nghe việc ấy, ngoại trừ không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phong-hanh-van-tri-dao/2629307/chuong-9-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.