Vân các không phải là nơi mà một hạ nhân cấp thấp có thể vào, nếu không nghĩ biện pháp, ta có thể vĩnh viễn không thể thấy được người ta muốn gặp. Ta không sợ bị mọi người phát hiện, ta chỉ sợ Vân sẽ nhìn thấy ta mất...... Cho nên ta đi vào rất nhẹ nhàng, rất cẩn thận. Ta đón những cơn gió lãnh liệt, thật cẩn thận tránh né tuần vệ thỉnh thoảng xuất hiện, dần dần đã đến gần nơi Vân các. Khi cuối cùng đã đứng trước cái cổng vòm quen thuộc ấy, ta rất kích động. Vô số lần, ta nằm mơ mình luôn luôn đến nơi này, mơ thấy thân ảnh khinh dật của Vân khi y tung thân múa kiếm với những cánh hoa hồng nhạt bay tán loạn giữa không trung. Những ngày lưu lạc bên ngoài, ta từng do dự có nên trở về không, có nên mãi mãi đi luôn như vậy không. Để cho Thanh Nhai sơn trang, Vân các nghĩ rằng ta chỉ là một giấc mộng đẹp......
Nhưng có một ngày, ta bừng tỉnh...... Trong đầu không ngừng lập lại câu nói mà ta đã từng nói với y: cho dù biến thành quỷ...... Ta cũng sẽ trở về tìm ngươi...... Ta thật sự thành quỷ, quỷ người gặp người sợ. Đi trên đường, không muốn lộ ra khuôn mặt, ta sợ mình sẽ bị xua đuổi mất. Ta trở thành quỷ, mất đi quyền lợi được đứng trước mặt ngươi, ta muốn chết...... Muốn tự sát quá...... Nhưng lại sống, còn sống rất ương ngạnh.
Có phải là chưa phải thời điểm để ta được chết? Ta nghĩ vậy, vì trên thế gian này còn một chuyện chưa được ta giải quyết......
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phong-hanh-van-tri-dao/2629291/chuong-7-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.