Sau chuyện này, Vân đối đãi ta cẩn thận hơn rất nhiều, rất sợ ta sẽ tái sinh bệnh. Tuy rằng cảm giác cũng không tệ lắm, bất quá. Y có cảm thấy được hay không đôi khi thủ đoạn của mình cường ngạnh một chút? Ta nhăn mặt nhăn mày, miệng dời khỏi viên thuốc trước mặt.
“Phong Vang......” Vân cầm viên thuốc ôn nhu nói với ta.
“Ngoan, chỉ cần ăn nốt cái này là được rồi.” Ta không ngoan ngoãn nghe lời, đưa đầu cách viên thuốc ngày càng xa.
“Vân, người ta đã hoàn toàn khỏe mạnh, không cần uống thuốc nữa.” Cũng không phải ta ghét uống thuốc, mà nếu ngươi đã hết bệnh rồi, mà vẫn còn bị bắt ăn cái thứ dược đắng nghét khó nuốt...... Ngươi nguyện ý không? Huống hồ ta đã nghe lời ăn đến hơn mười ngày! Hôm nay nói cái gì nữa thì cũng đều là không muốn ăn! Xem ra là y đã nghiện việc uy dược cho ta rồi.
“Phong Vang, ngoan! Uống một viên nữa, một viên nữa thôi là tốt rồi. Người ta không phải thường nói có bệnh uống thuốc, không bệnh cường thân sao? Đến, một chút là xong rồi, mở miệng ra nào, a —.” Khi viên thuốc đưa đến trước mặt ta, ta càng quay đầu mạnh về phía bên kia.
” — Những lời này ngươi đã nói suốt năm ngày liền!”
“Phong Vang?” Sau khi tranh chấp với ta nửa ngày, y bắt đầu bất đắc dĩ,
“Ta thật sự không muốn nhìn lại bộ dáng sinh bệnh của ngươi, thực sự sẽ giết chết ta!”
“Ta biết, ta biết! Cho nên ta đã nghe lời ngươi uống thứ này đến mười ngày.” Ta cãi lại.
“Vậy, hôm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phong-hanh-van-tri-dao/114916/chuong-6-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.