Hai tay ta bị trói sau lưng, toàn thân trần trụi tựa vào giường. Miệng đã bị tắc trụ, không thể nói...... Chỉ có thể sử dụng nước mắt để biểu thị sự kinh hoàng, thất thố của mình. Vân quỳ gối giữa hai chân ta, vươn tay quệt đi một giọt nước mắt đang chảy ra của ta.
“Biết không, Phong Vang? Ta năm ấy mười bảy tuổi, chính là bị Long Khiếu Thiên cột vào giường bằng cái dạng này......”
“Hắn dùng loại ánh mắt tham lam này trắng trợn nhìn thân thể ta...... Lúc ấy, ta cực kỳ kinh sợ, cầu hắn buông tha ta...... chính là hắn không chịu......”
“...... Ngươi có biết hành động tiếp theo của hắn là thế nào không?” Y nở nụ cười nhìn ta. Ta liều mạng lắc đầu, muốn nói cho y, không cần tái tiếp tục như vậy......
“...... để ta cho ngươi biết......”
Y.... hiểu lầm ý tứ của ta...... Là cố ý sao?
“Hắn cứ như vậy......” Ngón tay thon dài dính nước mắt của ta chậm rãi từ trên mặt hạ xuống, đến trước ngực, trên bụng, giữa hai chân, xâm nhập nơi riêng tư của ta. Cuối cùng dừng lại tại huyệt khẩu phía sau của ta.
Y nhìn ta, ta trừng mắt với y......
“Ngô!” Ngón tay y phút chốc lâm thật sâu vào cơ thể ta...... Mạnh mẽ đẩy vào.
Rất thô bạo... Không lâu sau, y cho vào ngón tay thứ hai.
Nếu ngón thứ nhất có thể nói là miễn cưỡng, thì khi cái thứ hai tiến vào, chính là tễ bách(quá sức chịu đựng).
Nuốt xuống đau đớn đang từng trận từng trận đến từ phía sau.
Ta bắt buộc chính mình phải chịu đựng, không quan tâm trên trán
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phong-hanh-van-tri-dao/114915/chuong-6-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.