Đêm hôm đó, Vân tìm một ít dược chữa thương, cẩn thận bôi cho ta. Vì vốn đó không phải là vết thương nghiêm trọng, trải qua chiếu cố cẩn thận. Qua vài ngày đã kết vảy.
Sau ta lại nhịn không được lo lắng hỏi Vân, y làm như vậy, có thể hay không làm nam nhân kia có cơ hôi khó xử y?
“Có lẽ có, có lẽ sẽ không.”
Y cười khổ, dùng ánh mắt thâm trầm ảm đạm, khó hiểu mà nhìn ta,
“Khi thấy ngươi bị thương, ta căn bản không nghĩ nhiều, chỉ thấy trong bụng tràn ngập lửa giận. Thầm nghĩ phải giết người nào đả thương ngươi.”
Ta cúi đầu,muốn tránh đi ánh mắt đó của y, hốc mắt nóng lên. Ta sợ hãi chính mình sẽ thật sâu thật sâu trầm luân đắm chìm trong chua xót, sau đó khó có thể tự kềm chế.
Ta không muốn, cũng không hy vọng như vậy.
Bởi vì chúng ta đều là những con người sống dựa vào số phận, mất đi quyền được lựa chọn, chỉ có thể chờ đợi để người khác chỉ vào mình.
***
Không khí ở Thanh Nhai sơn trang sau đêm đó đã hoàn toàn thay đổi, bên trong sự yên lặng hơn phân nửa chính là cẩn thận. Mọi người thay đổi cách đối xử và cái nhìn với ta. Nhưng người thể hiện rõ nhất chính là Trần tổng quản, có lẽ đã đoán ra địa vị của ta ở trong lòng Vân, ông đối ta không hề vênh mặt hất hàm sai khiến, mà thậm chí còn khách khí vạn phần. Kỳ thật ta vẫn tưởng rằng ông sẽ tìm mọi cách làm khó dễ ta, bởi vì ông vẫn cho rằng ta hướng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phong-hanh-van-tri-dao/114909/chuong-4-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.