Tuy rằng kỳ vọng cho ngày mai không cao, nhưng ta vẫn ở lại trù phòng, ôm một tia hy vọng chủ tử có thể ăn một chút rau quả chăng. Trù phòng rất lớn, cái gì cũng có, thức ăn chay lại càng nhiều, ta không thể không dốc lòng chế tác, bận rộn nghiên cứu công thức đến mức cả nghỉ ngơi cũng quên bẵng đi mất.
Đến gần giờ Dần (3-5 giờ),căn phòng vốn đang yên lặng lại ồn ào hẳn lên. Ta kinh ngạc ngẩng đầu, đúng lúc nhìn thấy có người lục đục đi vào trù phòng....... Trời ạ, trời vẫn còn sớm như vậy mà đã bắt đầu chuẩn bị đồ ăn sáng? Ta tròn mắt nhìn đoàn người ngược xuôi chạy loanh quanh trong trù phòng, cuối cùng kiềm chế không được tò mò trong lòng, ta hỏi một vị vừa lúc đang đứng bên cạnh:
“Các ngươi đều chuẩn bị đồ ăn sáng sớm như vậy sao?”
“Di? Ngươi không biết?” Người này ngược lại cũng trưng vẻ mặt kỳ quái nhìn chằm chằm ta.
“Chẳng lẽ ngươi không nhận được tin?” Tin gì cơ? Ta lắc đầu tỏ vẻ không hiểu.
“Hôm nay giờ Mẹo(5-7 giờ) có khách quý đến Thanh Nhai sơn trang đấy. Chúng ta bắt đầu sớm như vậy là để trước khi người đó đến, mọi thứ đều phải được chuẩn bị tốt hết thảy.” Ra là vậy. Ta lúc này mới hiểu chuyện gật gật đầu. Hôm qua gần như cả ngày ta đều ở Vân các, đương nhiên không có cơ hội để đi nhận được mấy tin như thế. Huống chi ta chỉ cần thị hầu chủ tử, hạng chuyện nghênh đón quý nhân này cũng không cần ta đi hỗ trợ. Sau khi đã rõ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phong-hanh-van-tri-dao/114903/chuong-2-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.