Thật vất vả mới phục hồi tinh thần lại, tay cẩn thận đặt trên cửa, thoáng dùng lực, đẩy cánh cửa vốn đang đóng chặt ra. Cửa mở, tiên nhân đang đọc sách đối diện, tiếng đẩy cửa không ảnh hưởng đến chủ tử, y vẫn như cũ yên lặng ngồi cạnh bàn, không mảy may di động. Ta đứng bên ngoài không dám đi vào, thời điểm đang nghĩ chính mình hiện tại nên làm cái gì, y lại lên tiếng.
“Có việc gì?”
Y hỏi, không nâng mắt. Nghe lời nói không có tình cảm của y, ta trấn an tâm đang hỗn loạn của mình, xong mới nhấc chân chậm rãi đi vào phòng.
Trong phòng phiêu đãng một cỗ ấm hương làm tinh thần người khác rung động. Duy trì nguyên dạng đến bên chủ tử, ta dừng bước, thân thủ đưa tấm thảm trong tay về phía trước.
Ta làm như vậy là nói cho y biết ta muốn trả nó lại cho y. Nhưng không khí lại trở nên ngưng trọng.
Ta cùng y cứ bất động như vậy một lát sau, là y động trước.
Chủ tử đem ánh mắt chậm rãi dời về phía ta, ánh sáng của cây nến chiếu rọi vào con ngươi đen thâm thúy mà sâu thẳm của y, làm cho chợt như sa vào vũng lầy, không thể tự thoát ra được.
“Ngươi bị câm hay là bị điếc?” Âm thanh, ánh mắt cũng lạnh lùng, mặt y không chút thay đổi, lời nói đạm mạc.
Ta lắc đầu.
“Vậy tại sao không nói lời nào?”
“......” Ta mở miệng, vẫn không thể phát ra âm thanh. Vì thế ta đưa ra một bàn tay ấn trụ cổ họng, kiệt lực phát ra âm thanh:
“Hầu...... Yết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phong-hanh-van-tri-dao/114902/chuong-1-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.