Đêm ba mươi, một nhà ba người cùng nhau vui vẻ hòa thuận mừng năm mới.
Giang Ninh vì đã trưởng thành, lại còn ăn tết nên liền uống chút rượu, sắc mặt cũng trở nên hồng hồng.
Tiền mừng tuổi cũng bị cậu cự tuyệt.
Lúc Giang Sơn quay về phòng ngủ, có chút cảm khái nói với Cổ Duy, “Thời gian thật nhanh quá, tôi và Thanh Nhi ly hôn cũng hai mươi năm rồi.”
Cổ Duy trầm mặc một lát, “Đúng vậy, hai mươi năm rồi.”
“Chúng ta quen nhau bao lâu rồi?” Giang Sơn đột nhiên hỏi.
“Mười mấy năm.”
“Thật là lâu nha.” Nói xong liền nhẹ nhàng cười cười, vì say rượu nên mơ mơ hồ hồ dựa tường đi vào phòng.
Cổ Duy đi theo hắn vào trong, ôn nhu đỡ hắn nằm xuống, Giang Sơn vừa nằm xuống gối đầu liền đi vào giấc ngủ, không biết có người vẫn ngồi bên giường nhìn hắn chăm chú.
Thật lâu sau, mới thay hắn nhẹ nhàng túm túm chăn, xoay người ra cửa.
Giang Ninh đứng ở cửa, lặng lẽ nhìn Cổ Duy.
“Tiểu Ninh còn chưa ngủ?” Cổ Duy giống như không có việc gì.
Giang Ninh nghiêng đầu nhìn thoáng qua cha đang ngủ say, thản nhiên nói, “Anh không nói, ông ấy sẽ không rõ.”
“Nếu tôi nói, ông ấy cũng sẽ không tiếp nhận.” Cổ Duy nhẹ nhàng cười, “Mười mấy năm nay, anh ta chỉ coi tôi là huynh đệ, đối với tôi ngoài trừ tình bằng hữu, không còn bất cứ tình cảm nào.”
“Chuyện của các người, tôi không xen vào.” Giang Ninh cắt ngang hắn, xoay người đi, lại nghe nam nhân phía sau đột nhiên lên tiếng, “Cậu không ngại sao? Ông ấy dù
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phong-cuong-dich-tac-gia/1216766/quyen-2-chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.