Phó Chỉ Thực cầm ô vịt vàng của cô gái đi đến bãi đỗ xe, dọc theo đường đi quả thực rất bắt mắt, thu hút một lượng lớn ánh mắt. Một người đàn ông cao một mét tám lăm như anh giơ một cái ô ấu trĩ cực độ như vậy, thật sự là muốn bao nhiêu không thích hợp có bấy nhiêu không thích hợp.
Anh lái xe chạy thẳng đến Thiềm Ngoại Thính Vũ. Buổi tối hẹn Khương Tự và Lục Xuyên cùng ăn cơm. Mấy người bạn nối khố cứ vài ngày là phải tụ tập với nhau.
Anh tìm được chỗ đậu xe, Khương Tự và Lục Xuyên cũng vừa mới tới, đang đậu xe.
Ba người từ trong xe đi xuống cùng một lúc, mỗi người một cái ô, mưa đầy trời không hề giảm bớt chút nào, ngược lại càng ngày càng lớn hơn.
Khương Tự nhìn chằm chằm vào chiếc ô vịt nhỏ trong tay Phó Chỉ Thực, nhướng mày cười, ngang nhiên chế nhạo: "Lão Phó, cậu đổi phong cách à, hôm nay đổi thành phong cách Lolita?"
Phó Chỉ Thực: "..."
Lục Xuyên cũng nhịn cười, giọng nói nhẹ nhàng khoan khoái vang dội: "Lão Phó, cậu lấy cái ô này ở đâu ra vậy, rõ ràng không phải phong cách của cậu nha!"
Phó Chỉ Thực hạ mi mắt, lông mi tinh tế dày đặc nhẹ nhàng rũ xuống, phủ một lớp bóng mờ, thản nhiên nói: "Của một đàn em ngốc."
Hai người: "..."
Khương Tự đột nhiên nổi lên hứng thú, vội truy hỏi: "Đàn em của cậu ở đâu ra? Tớ đã gặp qua chưa?"
Phó Chỉ Thực đi tới dưới mái hiên, tự mình thu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phon-chi-chi-trung/2888135/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.