Thời gian một năm đảo mắt đã trôi qua. Tô Doanh San ở trong một ngôi miếu nhỏ thuộc vùng núi phía Nam, sống một cuộc sống bình tĩnh không tranh đua với người đời. Mấy ngày gần đây, tâm tình bất an cùng sợ hãi của nàng chậm rãi bình tĩnh trở lại, từng bước xóa đi sự thật tàn khốc kia.
Sau khi khúc mắc được từ từ cởi bỏ, nàng liền nhớ đến cha con Đổng Thiệu Vĩ, không biết bọn họ có khỏe không? Vết thương của hắn có gặp trở ngại gì hay không? Hạo Ân đã đến nhà trẻ chưa? Có cao lớn hơn không? Từng giọt từng giọt nhớ mong tích tụ lại thành từng đợt thủy triều thương nhớ, nàng biết, nàng đã có thể loại bỏ được bóng ma ác mộng, để trở lại bên cạnh hắn.
Cáo biệt trụ trì xuống núi, nàng ngước nhìn mặt trời, chậm rãi đi về hướng trạm xe buýt. Đột nhiên cảm thấy có người đang nhìn nàng, nàng quay đầu lại, nhìn về phía chủ nhân của cặp mắt kia.
Ý cười hiện lên trên khuôn mặt xinh đẹp của nàng, hắn đến rồi. Hắn là người đàn ông đầu tiên và cũng là người cuối cùng của nàng, tình yêu của nàng đối với hắn vẫn chiến thắng tất cả cừu hận.
Đổng Thiệu Vĩ chạy nhanh tới hướng nàng, dịu dàng ôm nàng vào trong lòng ngực, hắn ra sức hấp thụ mùi hương thơm mát quen thuộc tản ra từ người nàng, chân thật cảm nhận được sự tồn tại của nàng.
Nàng thật sự ở trong lòng ngực hắn!
Hắn kìm lòng không đậu liền che lại đôi môi đỏ mọng làm cho hắn ngày nhớ đêm mong kia,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/pho-bang-chu-cuong-tinh/87191/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.