Bạch Sấu Hồng cùng Lục Ức Quyên kinh ngạc khi biết tin Đổng Thiệu Vĩ tính tình lạnh lùng lại có thể làm ra hành động tự sát, nếu không có Hắc Lạc Kiệt và Tiết Trấn Kỳ đuổi tới kịp thời, Đổng Thiệu Vĩ đã sớm chết ở trước mặt cha mẹ.
Hai người lập tức chạy tới chỗ ở Đổng Thiệu Vĩ, nghĩ muốn khuyên Tô Doanh San tha thứ cho Đổng Thiệu Vĩ, tiếp nhận lại hắn một lần nữa.
Bạch Sấu Hồng nhìn Tô Doanh San đang gắt gao lui ở góc, nước mắt rơi đầy mặt, không khỏi nhẹ bước tới gần nàng, “Chị nghĩ, em hẳn là đã nhớ hết tất cả mọi chuyện.”
Nước mắt Tô Doanh San vẫn rơi như mưa, vẻ mặt đau khổ nhìn bọn họ.
“Đừng trốn tránh nữa, em tiếp tục trốn tránh cũng không phải là cách để giải quyết vấn đề.” Bạch Sấu Hồng nâng lên muốn lau đi nước mắt rơi trên mặt nàng.
“Đừng dựa sát vào đây!” Tô Doanh San giống như con thỏ giật mình hoảng sợ, nhảy cách xa bọn họ, ánh mắt bối rối nhìn chằm chằm người trước mặt.
“Chị là Bạch tỷ tỷ, chị ấy là Lục tỷ tỷ, em đã quên chúng tôi rồi sao?” Biết được những chuyện bi thảm mà nàng gặp phải, Bạch Sấu Hồng không khỏi có chút nghẹn ngào.
Tô Doanh San điên cuồng lắc đầu hò hét: “Tôi không cần! Tôi không cần nhớ tới tất cả mọi chuyện, tại sao. . . . . .”
Bạch Sấu Hồng thật cẩn thận ngồi xổm xuống bên cạnh nàng, lòng chua xót khi nhìn thấy nàng chịu đủ khiếp sợ: “Đừng trốn tránh nữa, chị hiểu được em đã chịu nhiều đau
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/pho-bang-chu-cuong-tinh/87190/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.