Sự thật chứng minh có bái không nhất định có phù hộ.
Sau khi Tô Doanh San cùng Cổ Kỳ Tuyên lâm vào tình trạng kiệt sức do bái lạy xong các miếu thờ lớn nhỏ, còn chưa bước vào cửa lớn của Cổ gia, liền nhìn thấy chiếc xe Limousine quen thuộc, hai chân Tô Doanh San mềm nhũn, còn không kịp lấy lại tinh thần đã bị người ta kéo vào trong xe, ngây ngốc nhìn khuôn mặt lạnh như băng ngồi trong xe, nàng gần như muốn té xỉu.
Cổ Kỳ Tuyên bị bảo vệ của Đổng Thiệu Vĩ ngăn trở, chỉ có thể trơ mắt nhìn bạn tốt bị kéo lên xe, nghĩ muốn kêu cứu lại bị ánh mắt hung tợn của bảo vệ uy hiếp, đành phải khuất phục dưới thế lực tà ác.
“Tuyên Tuyên, báo cho mẹ mình biết, bảo bà báo cảnh sát cứu mình!” Thừa dịp cửa xe còn chưa có đóng lại, Tô Doanh San vội vàng lớn tiếng kêu cứu. Xem ra, lần này muốn dựa vào năng lực của chính mình để chạy trốn an toàn dường như là không thể, đành phải hy vọng xa vời mẹ sẽ báo cảnh sát tới cứu nàng.
“San San!” Cổ Kỳ Tuyên hàm chứa nước mắt, nhìn thấy chiếc xe kia nghênh ngang chạy đi.
“Anh. . . . . . Sao anh lại biết tôi ở đây?” Tô Doanh San sợ hãi hỏi. Hành tung của nàng giữ bí mật, làm sao có người biết được chứ? Ngay cả người thân của nàng còn không biết nha.
“Tôi phái người theo dõi em.” Đổng Thiệu Vĩ dùng ánh mắt “Em thật ngu ngốc” nhìn nàng.
“Bắt đầu theo từ khi nào?” Đêm qua? Hay là sáng hôm nay?
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/pho-bang-chu-cuong-tinh/87187/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.