“Sao vậy? Cảm thấy khuôn mặt này vô cùng quen thuộc? Hay làđã say mê ta rồi?”, giọng nói dịu dàng như làn gió vọng đến, người kia mỉm cườinói với tôi.
Ánh mắt, đôi môi tuyệt đẹp, nụ cười mê hoặc tựa yêu tinh.
Ánh sáng khắp nơi như hòa vào những cánh hoa bồ công anh giữakhông trung. Luồng sáng lại như chảy ngược, là bởi người kia đang đi xa dần.
Một người với đôi mắt ngời sáng, luôn thu hút mọi ánh nhìn.
Khóe miệng nhướng cao, tôi nhìn hắn nói: “Chỉ là hơi kinh ngạcchút thôi, từ khi nào lầu Phong Vân lại xuất hiện nam nhân tuyệt sắc thế này.Trước khi ta ra tay, các hạ phải chăng nên cho người về báo với gia môn một tiếng?”
“Ha ha, cô nương quả nhiên không nhận ra ta?”, Triều Lưu mỉmcười, nhìn tôi.
Ánh mắt sáng trong như thủy tinh, chăm chú dò tìm sơ hở.
Không nhận ra? Sao có thể.
Khuôn mặt đó dù có hóa thành tro tôi cũng nhận ra.
Tuy không biết tại sao hắn lại nghi ngờ mình, nhưng lúc nàytôi thật sự cảm thấy, hắn đang do thám tôi.
Nghi ngờ tôi chính là Thượng Quan Tình.
Khốn kiếp, giác quan của hắn thật nhạy bén, lúc nào cũng bí ẩnnhư thế, lại bị hắn nắm được đuôi rồi. Có điều, tôi không còn là Thượng QuanTình chỉ biết trốn tránh trước đây nữa.
Đúng, Lê Sa ta chuẩn bị chu toàn mọi thứ, đều là để đối phóvới ngươi đấy.
Cảnh tượng này, lão nương ta đã tập đi tập lại hàng trăm lầnrồi.
“Xem ra các hạ thực sự muốn tỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phieu-du-giang-ho/1873409/quyen-3-chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.