Nửa đêm.
Quay trở về phòng, Chu Đức Tấn khẽ rùng mình khi thấy nhiệt độ đột ngột giảm xuống. Quan sát xung quanh mới phát hiện cửa sổ chưa đóng kín, một bên cánh còn hở khiến gió đông lạnh tràn vào phòng. Chu Đức Tấn lại gần nhẹ nhàng đóng cửa, cố gắng không gây ra tiếng động khiến Lương Tú Trân tỉnh giấc.
Cửa sổ được khép chặt, chẳng còn cơn gió lạnh vào phòng. Chu Đức Tấn lặng lẽ tiến đến chỗ giường. Hắn ngồi xuống bên cạnh cô, vén mái tóc rối sau vàng tai gọn gàng rồi trách móc.
– Trời lạnh như vậy mà không biết chú ý đến sức khoẻ! Cửa sổ vẫn còn mở mà đã đi ngủ rồi.
Chu Đức Tấn nén tiếng thở dài thuận tay kéo chăn lên ngang ngực cho cô. Mọi lần từ chuyện kiểm tra cửa sổ đến điều mấy công việc vặt trước khi đi ngủ đều do một tay Chu Đức Tấn làm. Có lẽ Lương Tú Trân cũng đã quen với việc đó nên chẳng để tâm đến.
Bỗng.
Cô trở mình quay lưng về phía hắn. Bàn tay quờ quạng khắp giường như đang tìm kiếm thứ gì đó. Khoảng trống bên cạnh Lương Tú Trân vốn là của Chu Đức Tấn. Vậy nên hành động của Lương Tú Trân bây giờ giống như một thói quen định hình từ sẵn.
Chu Đức Tấn giảm ánh sáng đèn ngủ trong phòng rồi mới lặng lẽ nằm xuống bên cạnh Lương Tú Trân. Hắn nhẹ nhàng nâng đầu cô lên, để cô gối đầu vào tay mình.
Như cảm nhận được hơi ấm quen thuộc, Lương Tú Trân lập tức ôm chặt lấy người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phia-sau-tan-vo/2553561/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.