Ngay lúc nam nhân kia hướng về nàng bổ nhào tới, trong nháy mắt, Mai Tuyết Tình “vù” một cái trốn thoát. Sau đó, nàng dùng hết sức bình sinh hướng về phía tường đối diện lao đầu tới…
“Ai nha…” Có tiếng nam nhân hét thảm lên một tiếng…
Sau đó, Mai Tuyết Tình bị kéo ôm vào một vòng tay ấm áp…
“Buông ta ra…” Mai Tuyết Tình dùng sức cắn một cái vào cánh tay đang bao bọc nàng.
Đột nhiên, nàng dừng lại…
Hơi thở này, như thế nào lại quen thuộc như vậy? Vòm ngực này, như thế nào lại ấm áp như vậy?
Mai Tuyết Tình quay đầu…
“Ngạo Thiên...”
“Oa…” một tiếng, Mai Tuyết Tình không nhịn được gào khóc lớn lên.
“Ta tưởng rằng sẽ không còn được gặp lại ngươi rồi… Ô… Ô...”
Như được sống lại sau tai kiếp, Mai Tuyết Tình nước mắt tuôn rơi như mưa.
“Hàn Thanh, đem hắn mang trở lại kinh thành, nghiêm hình gia tăng thẩm vấn…” Hạng Ngạo Thiên công đạo, “Các ngươi đi trước, đến nhà trọ Hưng Long phía trước, chúng ta sẽ hội hợp!”
“Tuân lệnh…” Hàn Thanh lĩnh ý chỉ huy đám thị vệ rời đi trước.
“Ngạo Thiên, hắn khi dễ ta… Ngươi phải giết hắn…” Mai Tuyết Tình tức giận bất bình, nàng ghét nhất loại nam nhân háo sắc này.
Hơn nữa, nam nhân này lại còn có ý đồ ép bức đến nàng nữa.
“Không bị thương chứ?” Hạng Ngạo Thiên khẩn trương sờ lần trên dưới khắp toàn thân nàng, phát hiện không có chỗ nào bị thương tổn, tâm tình mới thả lỏng.
“Đi thôi…” Sau khi biết Mai Tuyết Tình không bị thương, Hạng Ngạo Thiên thanh âm cũng trở nên lãnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-tu-cua-ca-ca/1617412/chuong-112.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.