Hạng Ngạo Thiên âm thầm đi vào phòng không phát ra tiếng động.
Liên Nhi hé mắt “Hoàng thượng…”- vội vàng quý xuống thỉnh an.
“Đứng lên đi!”- Thanh âm uy nghiêm không lộ chút cảm xúc
“Muội muội, cảm giác có đỡ hơn không?”- Chỉ có đối mặt với muội muội mà mình sủng ái nhất mới lộ ra nụ cười.
Mai Tuyết Tình nhìn thấy nma tử khí phách bất phàm đi về phía mình, thiếu chút nữa là làm rơi bát cháo. Vừa nhắc tào tháo, tào tháo đã tới. Nơi này xảy ra rất nhiều chuyện không rõ ràng, mà nhân vật mấu chốt đã tự tới.
“Ca…. hoàng huynh…”- Cảm giác có chút không ổn, Mai Tuyết Tình vội vàng đổi giọng. Nàng nhớ tới cung cách Liên Nhi thỉnh an hắn.
Hạng Ngạo Thiên bước vội vài bước, đỡ nàng đứng dậy “Muội muội, hôm nay sao lại ở trước mặt hoàng huynh tỏ ra khách khí như vậy? Ngươi trước kia đâu phải như thế! Còn nữa, sau khi ngươi lớn lên, đã nhiều năm chưa từng gọi ta là ca ca, ta rất thích nghe, sau này cứ như vậy mà gọi!”
Mai Tuyết Tình vỗ vỗ ngực, ông trời ơi, thiếu chút nữa là lộ tẩy.
Động tác nhỏ vô thức, Hạng Ngạo Thiên sớm đã nhìn thấy.
Tay Hạng Ngạo Thiên nhẹ nhàng vén lọn tóc dài rơi trên khuôn mặt Mai Tuyết Tình: “Muội muội, ngươi nhất định phải khỏe mạnh đứng dậy, nếu không, phụ hoàng cùng mẫu hậu chắc sẽ không an tâm”
Sống hai mươi năm, đầy là lần đầu tiên có nam nhân đối với nàng thân mật như vậy. Hai gò má Mai Tuyết Tình ửng đỏ. Để tránh né tên nam nhân xa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-tu-cua-ca-ca/1617302/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.