Bốn phía đều đen nhánh một màu, gió lạnh vù vù mà thổi mạnh. Mai Tuyết Tình cảm thấy chính mình đang đi trong một con đường hầm không chút bóng người. Mai Tuyết Tình có chút sợ hãi.
Ta ở đâu nhỉ?
Đây là nơi nào?
Là đang trong mộng sao?
Nàng nhớ tới hôm nay là tuần năm, ông chủ tìm được nàng nói tăng lương cho nàng. Ông chủ sợ nàng bỏ việc nên dùng mọi thủ đoạn giữ lại, nhưng Mai Tuyết Tình vẫn vui vẻ không chút bối rối đứng lên.
Nàng nhớ kỹ mình đang mang theo ba lô đi dạo phố, mua thật nhiều lễ vật cho ma mẹ, nghĩ muốn về nhà ăn mừng.
Khi đnag đi trên đường, thuận tiện ghé vào công viên, trong đó có hồ trái tim, nàng ngồi xuống nghỉ chân.
Ở đây gần hai mươi bốn năm, Mai Tuyết Tình lần đầu tiên có thể tinh tế đánh giá cảnh sắc ở nơi này.
Mặt trời buổi chiều ngã về phía Tây, vài tia ánh nắng chiều nghiêng nghiêng đọng lại ở phía Tây bầu trời, gió đêm ấm áp vỗ nhẹ cành liễu bên hồ, mặt hồ gợn sóng lăn tăn.
Mai Tuyết Tình nghe cha mẹ nói, hồ nước lạnh Hàn đình đã nằm chỗ này mấy ngàn năm không ai biết đến, nơi này từng cũ nát lạnh lẽo đến không chịu nổi, quản lý công viên quyết định tu sửa khiến nó sáng rực rỡ hẳn lên. Hồ nước này chính là nơi thần kỳ nhất, những tháng nắng hạn, hay mưa bão nó đều lạnh như thế.
Mai Tuyết Tình nhắm hai mắt lại, tham lam hưởng thụ cảnh đẹp tự nhiên.
Cố gắng lên!! Nàng tự cổ vũ chính mình.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-tu-cua-ca-ca/1617301/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.