Thanh Nguyệt nhíu mày, lắc lắc đầu, không nói gì thêm, đương sơ lúc bồi luyện, vương gia dùng không phải một chiêu này, nàng cũng không biết một chiều này là Miêu Nghị được truyền thừa từ ai, nếu vương gia đã không muốn đương chúng bạo lộ bối cảnh sự thừa, nàng cũng không tiện nói thêm cái gì.
- Vương gia...
Trong thân quân Khấu Lăng Hư có người bị thiết một tiếng.
Cũng có người bị thanh rống giận:
- Bắn tên!
Trong sát na, không biết bao nhiêu ngươi bên phía Nam sợ đến hồn phi phách tán.
Phanh phanh phanh! Lưu quang gấp gáp từ trong trận doanh thân quân Khấu Lăng Hư bắn ra, như cuồng phong loạn vụ bắn về phía Miêu Nghị.
Vân Tri Thu kinh hai đến bụm miệng lại, nhay mắt lệ nóng tràn mi mà ra, khoảng cách thế này, không người nào có thể cứu được Miêu Nghị, mà trước đó Miêu Nghị đã hái xuống tất cả vật phẩm trữ vật trên người, đã không có thứ gì làm phòng ngự cả.
Nhưng chớp mắt Vân Tri Thu lại trưng to mắt.
Miêu Nghi cúi đầu bay giữa tinh không, đột nhiên vung tay đẩy ra một chưởng, một trận ba quang sáng loang phán dũng mà ra, lại như liệt diễm vô hình, liên tục được phong thích đi ra.
Lưu quang lũ lượt gấp gáp phóng tới hiện hình, liên miên không ngừng đả kích lên một mảnh ba quang dày như tấm chắn, hiển như thực chất, không có phong ngự cứng đối chứng nào cả, ba quang điệt đãng phập phồng, dư ba chấn rung đến bộ vị thủ chương Miêu Nghị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-thien/2420100/chuong-3803.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.