Miêu Nghi áp tai bên miệng hắn cũng ngưng cố bất động, có thể cảm thụ được tia pháp lực sau cùng trong thể nội Hạ Hầu dần trôi đi mất, cảm giác trên tay dần tan biến thứ gì đó, ánh mắt chậm rãi rơi xuống cánh tay Hạ Hầu Thác mà mình đang nắm, phút chốc đã hóa thành vô số hạt bụi, trên tay trống rỗng.
Miêu Nghị chầm chậm đứng lên, khẽ khuấy động khí lưu lập tức khiến Hạ Hầu Thác đang nằm trên sạр hóa thành tro bụi bay lên, khoái tốc mất đi nhân hình vô dạng, tựa như tượng cát bị gió thổi qua.
Miêu Nghị lật tay lấy ra một chiếc trừ vật giới, vung tay áo làm phép một quyền, tro bụi phiêu tán như khói xoay tròn, cuốn hết vào trong trừ vật giới.
Nhìn trừ vật giới trong tay, Miêu Nghị khẽ thở dài một tiếng, búng tay vứt cho Diêm Tu đi xử lý.
- Ai!
Lại xoay người, nhìn sang Vân Tri Thu đang an tĩnh đứng ở phía sau, cảm thán một tiếng:
- Hạ Hầu Thác một đời xem tận phong vân, chết sau cũng chẳng qua như thế!
Nhìn ra Miêu Nghị có vẻ ưu tư, Vân Tri Thu bước lên nắm lấy tay hắn, hỏi:
- Sau cùng hắn nói cái gì?
Miêu Nghị lặng lẽ nói:
- Không nói rõ ràng, hình như là nói Cao Quán.
- Cao Quán?
Vân Tri Thu nghi hoặc hỏi lại:
- Thiên Đình giám sát hữu sứ Cao Quán ư?
Miêu Nghị:
- Cao Quán có thể xuất từ miệng hắn hẳn không còn người nào khác?
Vâm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-thien/2419834/chuong-3671.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.