Nghĩ là làm, hắn đột nhiên đi nhanh đến cạnh bàn cầm trực tiếp bầu rượu tu ừng ực, mặc kệ rượu ngon chảy ra ngoài khóe miệng, chẳng thèm cô kỵ hình tượng chút nào.
Một bình rượu ngon cứ như vậy mà Dương Khánh uống cạn sạch, hắn thuận tay ném nó ra biển, sau đó đưa tay lau chòm râu ướt rượu, tinh quang lập lòe trong đôi mắt, linh tinh dao động cực nhanh: Nếu ý chí của đại nhân đặt trong thiên hạ, vậy thì vì sao lại xem nhẹ anh hùng trong thiên hạ?
Kim Mạn đang bưng chén rượu chợt thấy Dương Khánh lộ ra bộ dạng hăng hái, vẻ mặt hưng phấn cùng phóng khoáng, thần thái tung bay hào hùng, nàng không khỏi ngân ngơ nhìn hắn.
Miêu Nghị: Vì sao lại nói vậy, lúc nào thì ta lại xem nhẹ anh hùng trong thiên hạ?
Dương Khánh: Nếu đại nhân không coi thường. thiên hạ này to lớn. Vô số anh hùng hào kiệt, chỉ cần đại nhân có lòng muốn mời chào, một cái phất tay đã đủ mang đến mười vạn hùng binh, vì sao lại buồn lo thiếu người có thể dùng?
Miêu Nghị không nhìn ra sự phấn khởi của Dương Khánh, nhưng lại cảm nhận được sự phóng khoáng trong giọng điệu của hắn, vì thế mới hỏi: Ở đầu có mười vạn hùng binh? Mong tiên sinh chỉ dạy!
Dương Khánh: Tuy có thể suy xét đến Tụ Hiền Đường nhưng hiệu quả quá chậm, vả lại sau khi tuyển mộ xong lại không có cánh nào thực sự danh chính ngôn thuận, đường đường là quân đội của Vương thì há có thể là một đám ô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-thien/2418071/chuong-2816.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.