Hắn nhanh chóng ngồi thẳng dậy ôm chặt lấy nàng, nụ hôn càng thêm sâu, mới đầu còn nhẫn nại, lúc sau đã mất khống chế nới lỏng y phục của nàng….
Khi bàn tay thô ráp của hắn chạm vào nơi tròn trịa, hô hấp của Tiểu Man trở nên dồn dập, níu chặt vạt áo hắn. Thượng Quan Kinh Thông có lẽ là cao thủ trong chuyện này, hắn biết làm thế nào để khơi mào xúc cảm của đối phương, bàn tay mơn trớn trên da thịt lúc nặng lúc nhẹ, chạm đến đâu người Tiểu Man run rẩy đến đó như có một dòng điện chạy qua. Tay Thượng Quan Kinh Thông chầm chậm di chuyển xuống dưới rồi nhẹ nhàng xoa lên một vết gồ ghề trên bụng nàng, người Tiểu Man cứng đờ, bàn tay đang bám lấy lưng hắn bỗng buông ra.
Thượng Quan Kinh Thông cũng khựng lại, lát sau sửa sang lại quần áo cho nàng rồi lại ôm nàng, nàng ngước mắt nhìn hắn, thấy một vẻ đau đớn chợt thoáng qua trong mắt hắn rồi biến mất, hắn rủ mi, vừa căng thẳng lo lắng vừa dịu dàng hỏi: “Nói cho ta biết nàng đang nghĩ gì vậy, vừa nãy sao nàng lại xuống giường?”
“Ban ngày ta ngủ hơi nhiều nên vừa nãy ngủ không được, sợ trở mình làm chàng thức mới xuống giường”
Tiểu Man lắc đầu, vỗ về lưng hắn an ủi, cười nói: “Ban ngày chàng đi kiểm binh uy phong lẫm liệt, nào có thấy chàng bồn chồn giống như bây giờ đâu? Mà ta cũng có một thắc mắc…sao trên bụng ta lại có một vết sẹo như vậy?”
Bởi vì thân thể của nàng vẫn là thân thể vốn có của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-nga-khuynh-thanh-vuong-gia-muon-huu-phi/1684924/quyen-2-chuong-420.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.