Hơn nữa, hắn lại tiếp tục đến chỗ Trang phi…….
Kiều Sở hít sâu một hơi: “Nghe nói Thượng Quan Kinh Thông trúng kịch độc, thuốc này đưa cho hắn đi…”
“Không thể”
Ánh mắt Thượng Quan Kinh Hồng phút chốc tối sầm, đánh gảy lời nàng.
Kiều Sở bỗng bật cười một trận, xong nói: “Thượng Quan Kinh Hồng, ta sẽ không uống thuốc này. Thứ nhất, Thượng Quan Kinh Thông nhất định là rất nặng tay với chính mình nên hắn sẽ cần thuốc này hơn ta. Thứ hai, ta sẽ không nhận bất cứ thứ gì chàng lấy từ trong tay Trang phi, có chết cũng không cần”
Hắn đột ngột bắt lấy cằm nàng, thanh âm biến lạnh: “Kiều Sở, nàng lén ta đi gặp lão Cửu có phải không? Nếu không nàng sẽ không biết thuốc hắn cần chính là thuốc này, cũng không biết thuốc này ta lấy từ chỗ Trang phi!”
Cảm nhận lực đạo trên tay hắn, nàng biết hắn đã bị nàng chọc giận không nhẹ.
Nàng cũng không sợ hãi đón nhận ánh mắt của hắn, vẫn như trước cười nói: “Bát gia, ta không thẹn với lương tâm cho nên cũng chẳng cần phải giấu chàng, đúng vậy, là ta đã đi gặp hắn, là sau khi chàng lén lút hẹn Kiều Mi, hắn cũng đã hẹn ta ra vườn hoa đó nói cho ta nghe chuyện đan dược”
“Ý nàng nói Thượng Quan Kinh Thông và nàng chính là trong sạch, còn mỗi việc ta làm dù là gì cũng đều là dơ bẩn!?”
Thượng Quan Kinh Hồng rét lạnh hỏi, đặt chén trà lên đầu giường, đột nhiên cúi đầu ép môi lên môi nàng, Kiều Sở hoảng hốt giãy dụa nhưng đã quá muộn, bờ môi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-nga-khuynh-thanh-vuong-gia-muon-huu-phi/1684887/quyen-2-chuong-383.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.