Những lời này của hắn khiến mặt Kiều Sở hoàn toàn biến đen, trừng mắt mất một lúc không thốt nên lời.
Thượng Quan Kinh Hồng không thèm đếm xỉa gì tới nàng, quay ra cửa phân phó Phương Minh chuẩn bị bồn tắm.
Không nói rõ là đã chấm dứt hay là vẫn tiếp tục, Kiều Sở những ngày qua đã cố gắng cứ như vậy mà quên đi, nhưng không đồng nghĩa là nàng có thể tiếp tục cùng hắn dây dưa. Nàng lặng lẽ chấp nhận coi như duyên phận của nàng và hắn đã hết là do số phận, nhưng không có nghĩa là nàng không tức giận.
Lúc này, cơn giận nàng đã cố áp chế mấy ngày qua cuối cùng cũng bùng nổ, đứng dậy bước đến trước mặt Thượng Quan Kinh Hồng, chỉ tay ra cửa: “Ta không muốn nhìn thấy ngươi, cũng không muốn cùng ngươi làm cái loại chuyện dơ bẩn đó, cút!”
“Bẩn? Nàng thử lặp lại lần nữa xem!”
Dường như đó là từ mà hắn tối kỵ không muốn nghe nhất, miệng tuy vẫn mỉm cười, nhưng trên trán đã nổi gân xanh.
Kiều Sở nóng giận cũng không sợ lặp đi lặp lại liên tục năm sáu lần.
Có lẽ hắn đang vô cùng tức giận, nàng nhìn thấy hai bàn tay của hắn siết lại thật chặt tựa như đang kìm nén tùy thời đều có thể bóp chết nàng.
Hắn là người nóng giận đều có thể bộc phát, nhưng khi đối mặt mâu thuẫn với nàng hắn vĩnh viễn chỉ có thể kìm nén chính mình như vậy, mà nàng cũng tuyệt không chịu khuất phục. Hai người với tính cách như thế thật không biết sao lại thành một đôi, nhưng có lẽ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-nga-khuynh-thanh-vuong-gia-muon-huu-phi/1684886/quyen-2-chuong-382.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.