Thất vương phi bị cái phất tay kia làm cho sợ tới mức liên tục lui về phía sau từng bước, không cẩn thận đạp cả lên chân váy, người lập tức ngã về phía sau, cũng may Thất hoàng tử phản ứng nhanh giơ tay đỡ lấy cả người nàng, nàng mới không ngã xuống đất.
Nhưng dù sao nàng vẫn là bị dọa đến mặt cắt không còn giọt máu, trong mắt hàm chứa sợ hãi.
“Bát đệ, ngươi dám động thủ với Thất tẩu của ngươi sao!” Thất hoàng tử quát to, buông Thất vương phi ra, hướng hoàng đế chắp tay: “Nhi thần khẩn cầu phụ hoàng phân xử”
Kiều Sở nhìn thấy trong mắt Thượng Quan Kinh Hồng đầy tơ máu, cơ hồ đã một đêm không ngủ, nhưng ánh mắt vẫn sắc bén lợi hại, bạc môi mỏng mang ý cười, hỏi lại: “Thất ca, Kinh Hồng nhìn thấy có một con thiêu thân bay qua trước mặt Thất tẩu, sợ nó khiến Thất tẩu sợ cho nên mới phất tay đuổi đi, Kinh Hồng còn chưa chạm vào người Thất tẩu, sao có thể nói là động thủ với Thất tẩu được? Nếu nói động thủ, ta thấy việc vừa rồi Thất tẩu làm đối với thê tử của Kinh Hồng…..”
Hắn bỗng đình chỉ thanh âm, dư âm nhất thời trở nên âm trầm.
Thất hoàng tử giật mình, cũng nhất thời không thể phản bác. Biết rõ Thượng Quan Kinh Hồng làm vậy là cố ý răn đe thê tử của hắn, nhưng lại tìm không ra chỗ để bắt thóp.
Hắn thẹn quá hóa giận, lại cúi đầu thỉnh cầu: “Phụ hoàng minh xét, vừa rồi là do nội tử thấy thân mình Kiều phi không khỏe cho nên mới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-nga-khuynh-thanh-vuong-gia-muon-huu-phi/1684856/quyen-2-chuong-352.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.