Phủ thái tử.
“Nghe nói điện hạ vừa nhập thêm đàn cổ vào phủ, trước kia lại không phát hiện ra điện hạ cũng có thú vui như thế”
Kiều Mi đặt chén trà xuống trước mặt thái tử, đảo mắt nhìn một lượt quanh thư phòng, nhỏ giọng cười nói.
Thái tử không nói gì, kéo nàng lại gần hôn lên mặt nàng một cái, bỗng bên ngoài có người gõ cửa, mặt Kiều Mi lập tức nóng lên, vội tránh khỏi hắn, thái tử vừa nói “Vào đi”, tức khắc liền có người đẩy cửa bước vào.
Vào có hai người.
Kiều Mi giật mình, hai người mới vào, một người là Tào Chiêu Nam, còn người thứ hai lại chính là cái người mấy ngày nay vẫn bặt vô âm tín, Phương Kính!
Nàng vẫn luôn lo lắng về độc dược trong người mình, vốn đã tính toán lúc nào đó gặp Phương Kính nói chuyện, nhưng Phương Kinh lại đột ngột bỏ đi làm nàng không khỏi e sợ nàng ta sẽ nhân cơ hội đi tìm Tần Đông Ngưng mà bỏ đi luôn không về nữa.
Thanh âm của thái tử thản nhiên vang lên bên tai: “Mi nhi, nàng về phòng trước đi, cô xử lý xong việc bên này sẽ qua đó với nàng”
Trong lòng Kiều Mi mặc dù không vui, nhưng trên mặt vẫn phải mỉm cười ứng lời hắn, sau đó lui ra ngoài.
“Thế nào? Thu xếp ổn thỏa cả rồi chứ?” Thấy Kiều Mi ra khỏi phòng rồi, thái tử liền hỏi Phương Kính.
Phương Kính cười, giơ tay lên sờ sờ trên mặt, kéo xuống một lớp mặt nạ da người.
Phương Kính nháy mắt liền biến thành Vương Mãng.
Tào Chiêu Nam câu môi: “Thái tử
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-nga-khuynh-thanh-vuong-gia-muon-huu-phi/1684806/quyen-2-chuong-302.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.