Đương nhiên đây không phải lần đầu có người thỉnh cầu hoàng đế tứ hôn, chẳng qua xảy ra không nhiều, bởi nếu không phải người có quyền lực nhất định thì đương nhiên không dám thỉnh cầu, có điều không ai ngờ hôm nay lại là Tông Phác.
Trước giờ có khối người tự tiến cử khuê nữ nhà mình với vị Đại lý tự khanh Tông Phác này, nhưng đều bị hắn từ chối.
Tông Phác cũng là đề tài của mấy khách nhân rảnh rỗi uống trà ở tửu lâu, nói đến hắn người ta sẽ nhắc đến hai điểm: một là hắn không thích chốn trăng hoa, hai là trong nhà thậm chí còn không có tới một thông phòng nha đầu.
Có người còn đoán hắn đoạn tụ.
Nghe nói hắn quản lý thuộc hạ cực kỳ nghiêm khắc, cũng chỉ có đối với Đại lý tự chủ bộ Phương Kính mới có vài phần hòa nhã. Nhưng ngày thường cũng chẳng thấy hai người bọn họ thân thiết gì cho lắm.
Vì thế cuộc sống riêng tư của hắn liền trở thành một dấu chấm hỏi.
Giờ phút này, tất cả quan lại triều thần đang chuẩn bị lui, hoặc đã lui ra được nửa đường đều lục tục quay lại triều đường___
Hoàng đế cũng tỏ ra khá hứng thú, ánh mắt sáng ngời nhìn Tông Phác: “Tông khanh, là vị cô nương tiểu thư nhà ai có được vinh hạnh đó a?”
Hoàng đế còn nhớ lúc trước hắn cũng đã từng có ý ban hôn công chúa cho vị phán quan tuổi trẻ này, nhưng lại bị hắn cự tuyệt!
“Hồi bẩm hoàng thượng, vi thần hâm mộ Tần gia nhị tiểu thư, hy vọng có thể cùng nàng bách niên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-nga-khuynh-thanh-vuong-gia-muon-huu-phi/1684805/quyen-2-chuong-301.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.