“Tay chân ngươi không bị gì, sao không tự mặc đi?”
Tâm Kiều Sở lạnh lẽo, bỗng ngồi dậy, nhìn hắn.
“Cuối cùng nàng cũng chịu nói chuyện với ta rồi sao?”
Thượng Quan Kinh Hồng giống như tự giễu hỏi nàng, trọng giọng nói đã không còn cái vẻ hất hàm sai khiến giống như vừa nãy nữa.
Kiều Sở ngẩn ra, thấy ánh mắt hắn thản nhiên rơi xuống trên bàn tay chính mình, nàng cười cười, dựa người vào thành giường.
Trên ngón tay trỏ của hắn vẫn còn lưu lại một dấu răng thật sâu, chính là tối hôm qua bị nàng cắn đó, à không, nói đúng ra là nàng muốn cắn không phải tay hắn mà là lưỡi của chính mình.
Nhớ rõ tối hôm qua sau khi nghe lão Thiết giải thích, nói trong cục diện tranh đoạt như hiện nay thì sẽ không có vị hoàng tử nào có hài tử trước khi ổn định đại cục. Bởi vì một khi phụ thân chết thì con cái cũng không tránh khỏi liên lụy.
Nàng sau khi nghe xong phải giật mình sợ hãi một lúc lâu, đúng vậy, đó chính là một đạo lý rất đơn giản, nàng sao có thể không nghĩ đến được cơ chứ.
Cuối cùng lão Thiết nói, Kiều chủ tử, nhưng gia vẫn muốn đứa nhỏ này, gia đối với người……
Đối với nàng thế nào thì lão Thiết không nói hết, Thượng Quan Kinh Hồng thì nhìn chằm chằm nàng, ánh mắt như mắt chim ưng săn mồi, lòng nàng phát hoảng, mọi chuyện phải trớ trêu như vậy sao, ngay thời điểm nàng đã không còn yêu hắn nữa, mà hắn trái lại đi yêu thương nàng?
Nàng không thể lý giải nổi cảm giác
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-nga-khuynh-thanh-vuong-gia-muon-huu-phi/1684801/quyen-2-chuong-297.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.