“Kiều Sở, nàng mang thai hài tử của ta, nàng còn muốn đi đâu?”
Thượng Quan Kinh Hồng không tiếp nhận khăn tay lão Thiết đưa tới, bàn tay bị thương bắt lấy cằm nàng.
Kiều Sở cảm thấy cả thế giới đột ngột rơi vào tĩnh lặng, chỉ thấy bạc môi của Thượng Quan Kinh Hồng mở ra rồi khép lại, dung mạo đẹp như một vị thần, mà nụ cười lạnh trên miệng còn tuấn mỹ hơn, thần sắc mang theo tức giận, rồi lại có ý tứ như đang tuyên một bản án chung thân dành cho nàng.
Nàng hít vào một hơi sâu, nhưng cảm giác hô hấp bỗng trở nên khó khăn biết dường nào, hai tay đang bị hắn nắm cũng phát run, mà hắn thì vẫn lạnh lùng cười, một tay nhẹ nhàng vỗ vỗ trên lưng nàng.
Tâm hoảng hốt, nàng chịu đựng cơn choáng váng, đăm đăm nhìn hắn, lại tận lực trấn tĩnh phân tích: “Ngươi việc gì phải gạt ta? Ta biết, ta chạy trốn không được, ngươi nhất định sẽ giam cầm ta, nhưng ngươi không thể nể tình lần cuối cùng ta giúp ngươi ở hồ Mạc Sầu, bù đắp cho hiểu nhầm ở vách đá mà buông tha cho ta được sao? Vậy là quá đủ rồi. Chúng ta đều không yêu lẫn nhau, ta thật sự không hiểu, vì cái gì ngươi lại không chịu thả ta đi?”
Không yêu? Nàng không yêu hắn?
Một tia hy vọng vừa mới nhen nhóm trong lòng Thượng Quan Kinh Hồng bị thanh âm cũng nàng từng chút từng chút dập tắt đi, vốn hắn đã định sau khi nói xong chuyện đứa nhỏ liền sẽ nói cho nàng biết về chuyện ám khí, nói cho nàng biết,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-nga-khuynh-thanh-vuong-gia-muon-huu-phi/1684799/quyen-2-chuong-295.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.