Anh Linh đại điện
Kiều Sở cảm thấy thật buồn cười, đây rõ ràng là có phân biệt đối xử!
Thượng Quan Kinh Hồng thì được quỳ trên đệm cói, còn lý gì mà nàng lại phải quỳ trên sàn nhà lạnh lẽo cơ chứ?
Thượng Quan Kinh Hồng đang ngầm tự hỏi về vấn đề mà hắn vừa xác nhận, hoàng đế quả nhiên là có phái người đi theo hắn. Hắn liền mượn việc đó mà nói người kia quan tâm hắn, khiến cho hắn vô cùng ăn năn hối hận, quả là một chủ ý không tồi.
Chính là, người kia quan tâm ư? Phụ thân quan tâm?
Hắn kinh thường.
Thượng Quan Kinh Hồng mất trí nhớ đã để lại cho hắn một cục diện rối rắm không ít.
Cảm thấy bên cạnh hơi khác thường, đuôi mắt thoáng qua, nhìn thấy cả người nữ nhân quỳ bên cạnh đang khẽ run rẩy bẩy, hai đầu gối phát run lại càng thêm lợi hại, nữ nhân gầy gò ốm yếu này!
“Nếu ngươi gọi ta một tiếng gia, ta sẽ cho ngươi thứ này. Ai biết chúng ta còn phải quỳ trong này bao lâu”
Kiều Sở căn bản đang nghĩ ngợi về những chuyện sẽ phát sinh sau khi nàng rời khỏi cung, không ngại rét lạnh bình thản nghe thanh âm của Thượng Quan Kinh Hồng, nàng chỉ đơn giản là nhắm mắt lại dưỡng thần, nàng không muốn nói chuyện với hắn.
Đột ngột cảm giác có cái gì va vào đầu gối, nàng ngẩn người, mở mắt ra, nguyên lai chính là tấm đệm cói.
Nàng cũng không khách khí mà quỳ lên trên đệm, sau đó lại tiếp tục im lặng nhắm mắt dưỡng thần, chẳng việc gì phải tự làm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-nga-khuynh-thanh-vuong-gia-muon-huu-phi/1684788/quyen-2-chuong-284.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.