Hành động của Thượng Quan Kinh Hồng liền tác động đến xiềng xích, cổ tay Kiều Sở lại một trận đau đớn tê rần, mặc dù không có kêu ra tiếng, nhưng sắc mặt cuối cùng cũng phải thay đổi.
Thượng Quan Kinh Hồng nhìn thấy trên mặt nàng mất đi vẻ bình tĩnh, khóe miệng hắn khẽ nhếch lên: “Ta còn tưởng rằng ngươi không biết đau”
Kiều Sở khẽ cười: “Đúng vậy, ta đau, rất đau”
Những người khác chứng kiến một màn như thế hết thảy đều ngây người. Tứ Đại, Mỹ Nhân kinh sợ, muốn tiến lên ngăn cản, Kiều Sở nhẹ lắc đầu.
Cảnh Bình cắn răng, lên tiếng nói: “Gia, người vì sao….lại đối với Kiều chủ tử như vậy”
Thượng Quan Kinh Hồng cũng bình tĩnh giống như Kiều Sở, thản nhiên nói: “Bởi vì nàng. Hạ tiện”
“Cảnh Bình, sao ngươi không thử hỏi nàng xem lúc trước ta là như thế nào mà rơi xuống vách đá?”
Tuy rằng hắn đã đề phòng hết thảy, không chết được, nhưng việc nàng buông tay cũng không khác gì là đẩy hắn!
………
Mọi người nghe vậy đều khiếp sợ, tuy rằng đối với chuyện rơi khỏi vách đá thì không ai có thể rõ ràng bằng người trong cuộc, nhưng hiện giờ nghe vậy, thật có vẻ như Kiều Sở đã mưu hại Thượng Quan Kinh Hồng.
Đến lúc này mọi người cũng đều rõ ràng, Thượng Quan Kinh Hồng đã khôi phục trí nhớ, nhưng cũng chỉ dừng lại ở cái ngày hắn rơi khỏi vách đá, nếu không hắn sẽ không oán hận Kiều Sở như vậy.
Mối quan hệ giữa Kiều Sở và Hạ vương tuy là có vẻ mờ ám, nếu nói lý do ngày đó Kiều Sở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-nga-khuynh-thanh-vuong-gia-muon-huu-phi/1684784/quyen-2-chuong-280.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.