“Nàng có biết hay không là nàng đã…….”
Một tia sáng chợt lóe lên trong mắt hắn, nhưng rất nhanh lại dập tắt đi, hắn tự giễu cười: “Nếu ta nói cho nàng biết, nàng nhất định sẽ càng thêm hận ta!”
Hắn lại ôm chặt lấy nàng, để cho nàng ngồi lên trên hai chân của hắn, dùng hai chân kẹp chặt lấy chân nàng.
Kiều Sở hơi kỳ quái, nhưng vẫn là nói: “Thời điểm ta rời khỏi biệt viện trong lòng quả thực cực kỳ phẫn nộ, nhưng về hận, đã sớm không giống như trước nữa, sau lần phát bệnh ở thư phòng ngày đó ta đã không còn hận chàng nữa, hoàn toàn không hận chàng. Mà bây giờ ta cũng không có tới nửa điểm tức giận. Chàng đã làm rất nhiều việc, đã giúp ta hoàn thành nguyện vọng”
Tình yêu, đã không thể chịu đựng thêm bất kỳ một lần thương tổn hay không tin tưởng nào nữa.
Kiều Sở nhìn đăm đăm những đóa hoa dại mọc bên cạnh giếng, hoa đã gần héo úa. Giếng này đã cạn nước từ lâu, hoa này là trời sinh trời nuôi, nhưng qua nhiều ngày không mưa, tất nhiên sẽ rất nhanh héo úa.
“Ta đưa chàng đến đây chính là muốn nói cho chàng biết, nếu ta không bỏ đi thì cuối cùng rồi cũng đến một ngày ta phải nhận kết cục giống như mẫu thân chàng” Nàng cúi đầu nói xong, lại cười: “Nếu chàng còn có một chút thương tiếc ta thì hãy để ta đi, nếu ta ở lại chỗ này, ta chỉ có thể buồn bực mà chết”
Hô hấp của Thượng Quan Kinh Hồng trở nên nặng nề, thô ách, ngoan tuyệt nắm chặt lấy hai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-nga-khuynh-thanh-vuong-gia-muon-huu-phi/1684780/quyen-2-chuong-276.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.