“Ai nha, công công, sao ngay cả ông cũng……….” Nữ tử đột nhiên chuyển giọng: “Cô cô, nghe nói người còn chuẩn bị cả lễ vật chúc mừng Duệ vương nha. Người còn cười con, con liền không thể cười người được sao?”
“Ha hả, thứ cho nô tài lắm lời, nhưng nghe nói trưởng công chúa trước kia từng đối mặt với Bát gia trên chiến trận, trí lực quả thực không hề thua kém đấng nam nhi”
Nghe đến đó Kiều Sở liền biết được mấy người đang nói chuyện chính là người Tây Hạ lần này đi sứ. Nhưng sao giọng nói lại có chút quen quen như thế nhỉ?
Nàng muốn nghe cho rõ ràng, nhưng cách đó không xa là điện mà hoàng đế sắp sửa tổ chức yến tiệc, tiếng nhạc không ngừng truyền đến át đi thanh âm ở đây nên nàng nghe câu được câu mất.
Trưởng công chúa cười cười: “Thái Trữ xưa nay vốn rất ái mộ các vị anh hùng”
“Đúng đúng đúng, người là ái mộ anh hùng, còn hoàng huynh yêu nhất là mỹ nhân. Đến Đông Lăng hơn mười ngày hoàng huynh thu hoạch cũng không ít đâu, cũng chẳng thèm để tâm mỹ nhân có nguyện ý hay không nữa, thậm chí có nữ tử không muốn theo, huynh còn đem một nhà lớn nhỏ của người ta ra uy hiếp, huynh thật là, làm cho con nhà người ta cơ hồ muốn tự tử mà chết a”
Nam tử cười mắng: “Được gia coi trọng chính là phúc khí của bọn họ!”
Kiều Sở không nghĩ tới cũng có thể nghe chính miệng bọn họ tự nói ra tục danh của mình…Anh hùng? Kiều Sở tâm cười, thâm tâm cũng đã nổi giận, nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-nga-khuynh-thanh-vuong-gia-muon-huu-phi/1684776/quyen-2-chuong-272.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.