Kia đúng là thanh âm của Kiều phi…
Liền sau đó có một nữ tử trang phục nha hoàn thần sắc kinh hoảng từ bên trong doanh trướng bước ra, nàng cắn răng dậm chân một cái, xong lập tức thất tha thất thểu rời đi.
“Tất cả lui ra ngoài một trăm thước đi. Còn có, bổn vương không thích kẻ nhiều lời, cũng tất có biện pháp biết được kẻ nào đã nói cái gì, các ngươi đã hiểu chưa?”
Thanh âm của Duệ vương thản nhiên đè lên thanh âm của Kiều phi, đem giọng nói của nàng dập tắt hoàn toàn.
Giọng nói kia chứa đầy sát khí…Đám người lập tức im lặng thối lui ra ngoài một trăm thước.
*****
Ánh đèn dầu khẽ lay động, Kiều Sở lùi sát vào bên trong mép giường lạnh như băng, trên người sớm một thân chật vật, y phục hỗn độn…Nàng kéo chăn đệm qua che lên người, cắn răng nhìn nam nhân vẫn đứng ở phía trước giường, cả người tỏa ra một cỗ hơi thở lãnh liệt đầy nguy hiểm…
Nàng cười lạnh, bộ dáng hiện tại của hắn thật cũng chẳng được hoàn mỹ giống như thanh âm của hắn, hắn cùng nàng giống nhau đều là một thân chật vật.
Vừa rồi thời điểm tiến vào trong trướng hắn liền đem Tứ Đại đuổi ra ngoài, sau khi nàng bảo Tứ Đại rời đi rồi…hắn lập tức liền đem nàng áp đến bên giường, động thủ cởi áo hồ cừu của nàng ra, nàng cũng không chịu thua chống trả hắn kịch liệt…Trong quá trình chinh phục lẫn bị chinh phục, nàng đã hung hăng tặng hắn mấy cú đá vào bụng, đem mặt nạ sắt của hắng hất văng xuống dưới đất,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-nga-khuynh-thanh-vuong-gia-muon-huu-phi/1684686/quyen-2-chuong-182.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.