Đau đớn trên tay thật không thể hơn so với việc đi đối mặt với hắn…Đúng vậy, là hắn.
Nam nhân mang mặt nạ sắt, cường thế áp bức chế trụ cánh tay nàng…Kia còn không phải Thượng Quan Kinh Hồng thì là ai?
Kiều Sở không khỏi kinh ngạc thốt lên: “Ngươi……tại sao ngươi lại ở đây?”
Chẳng lẽ là hắn theo dõi nàng? Cái này có tính là bắt gian không? Nhân chứng bằng chứng đều đủ cả….
Hắn nhìn chòng chọc vào nàng, trong con ngươi đen sâu dường như lóe sáng lên, trong mắt tràn đầy lửa đỏ, màu đỏ mãnh liệt kia tựa như muốn đốt cháy cả con người nàng…..
Hắn thấp giọng cười lạnh: “Bổn vương đến săn Tuyết ngân làm áo cừu cấp Lang phi, như thế nào, không được sao?”
Đúng hơn là cho Trầm Thanh Linh đi…..Săn Tuyết ngân…..Sắc mặt Kiều Sở lập tức tái nhợt…
Ngay lúc nàng còn đang hoảng loạn thì cánh tay còn lại cũng đã bị Hạ vương bắt lấy, chỉ nghe Hạ vương cả giận nói: “Thượng Quan Kinh Hồng, ngươi làm đau nàng, buông tay!”
Duệ vương cười khiêu khích, nhưng trong mắt lại không có một chút ý cười nào.
Kiều Sở cười khổ…Lần trước là thái tử, lần này là Hạ vương…Thượng Quan Kinh Hồng hắn như thế nào có thể bỏ qua cho nàng? Đau đớn như thế này thì đã tính là gì…
Tay nàng bị hắn nắm đến mức đau nhức, trong con ngươi màu đỏ cũng giống như Hạ vương đều chứa đầy sát khí, cho dù chỉ là ánh mắt nhưng tựa hồ chạm vào cũng khiến người khác không khỏi không rét lạnh mà run. Thậm chí, nàng cảm nhận được sát khí này của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-nga-khuynh-thanh-vuong-gia-muon-huu-phi/1684685/quyen-2-chuong-181.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.