Trong màn trướng chỉ còn lại hai người, Kiều Sở run nhè nhẹ.
“Ngươi đang sợ cái gì?” Thanh âm của nam nhân vang lên sau lưng.
Nàng thoát khỏi lồng ngực của hắn, hắn mặt mày thản nhiên, khóe môi khẽ nhếch lên.
Đối với hắn như thế, nàng cũng chỉ có thể bất động thanh sắc nói: “Ngươi vừa nợ ta.”
“Đi thôi”
Lông mày người nọ giãn ra, giọng nói có phần ấm áp. Nếu không phải hiện giờ môi nàng vẫn còn đau đớn, nàng cơ hồ phải hoài nghi kẻ thô bạo vừa rồi không phải là hắn: “Ngươi cao hứng như thế làm cái gì?”
Hắn hỏi lại, vậy ngươi sợ như thế làm cái gì?
Nàng ném mặt nạ sắt trả cho hắn: “Ngươi là con vẹt a? Ta có thể không sợ sao, nếu ngươi xảy ra chuyện thì mẫu thân ta cùng mẫu tộc nàng ai cứu?”
Hắn mang mặt nạ sắt vào, ngữ khí hơi trầm xuống: “Ân, vậy chôn cùng với bổn vương thôi.”
Nàng hoài nghi hắn có phải kẻ thần kinh hay không, mới vừa rồi còn tươi cười như thế, mà hiện tại đã một bộ dáng khẩu khí như người chết. Chẳng lẽ một câu “Nếu ngươi xảy ra chuyện thì mẫu thân ta cùng mẫu tộc nàng ai cứu?” làm hắn không vừa lòng sao? Nếu thế thì hắn cho rằng nàng đang sợ cái gì!
Hắn khẽ hất vạt áo chuẩn bị rời đi.
Nàng vẫn còn nấn ná ở bên trong một lát, thậm chí còn có chút nhúc nhích cũng không được. Nghĩ tới tình cảnh vừa nãy nàng gần như đã hôn hắn, tình cảnh đó chỉ sợ là khiến người bên ngoài bàn tán không nhẹ, hiện giờ chậm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-nga-khuynh-thanh-vuong-gia-muon-huu-phi/1684641/quyen-2-chuong-137.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.