“Kiều phi, thỉnh trở về.”
Nhìn thấy nàng đang bước lại gần, Trữ vương ngữ khí lạnh lùng nói.
Bội Lan nhìn nàng một cái, nhíu mi lại, giống như trách nàng là người không hiểu chuyện.
Phương Minh cùng Cảnh Bình cũng nôn nóng, đều liên tục nhìn nàng vài lần.
Tần Đông Ngưng có chút cảnh giác nhìn nàng: “Kiều phi tỷ tỷ, tỷ mau đi đi.”
Cảnh Thanh đơn giản hơn, gầm nhẹ với nàng: “Ngươi cút đi!”
Nàng nhìn thấy bộ dáng tức giận đến mức thở hồng hộc của Cảnh Thanh, lòng nàng lại thấy buồn cười, nhẹ nhàng nở nụ cười.
Trầm Thanh Linh mím môi, đuôi mắt xẹt qua lão Thiết.
Nhìn thấy Duệ vương đau đớn đến cùng cực, lão Thiết hận chính mình không thể chịu đau giúp hắn được, lúc này nhìn thấy ánh mắt của Trầm Thanh Linh liền đứng thẳng dậy, nói: “Kiều chủ tử, mời ngươi ra ngoài!”
Tông Phác trầm giọng nói, Thiết thúc, đem Kiều phi ra ngoài đi.
Kiều Sở liếc mắt nhìn hắn, cước bộ vẫn không ngừng, Tông Phác nhướn mày, đã thấy nàng đi đến trước mặt mọi người, dừng lại.
Kiều Sở dừng lại liền đứng bất động ở đó, thản nhiên nhìn Duệ vương đang dựa trên chiếc giường. Hắn cũng không rảnh đi để ý nàng, hay đúng hơn là hắn không cần phải mở miệng đuổi nàng, bởi vì mỗi người ở đây đều đang muốn đem nàng tống ra ngoài. Hắn trừng mắt nhìn nàng một cái, lập tức lại đóng chặt mắt lại, khóe môi không ngừng có máu tươi chảy ra….
Nàng cũng lạnh lùng nhìn thoáng qua chân của hắn, hai chân của hắn đang run rẩy nhè nhẹ, nàng biết hắn đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-nga-khuynh-thanh-vuong-gia-muon-huu-phi/1684636/quyen-2-chuong-132.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.