Kiều Sở bị cơn đau đớn kịch liệt nơi cổ truyền đến khiến cho chính mình phải thanh tỉnh.
Cơn đau bỏng rát cổ họng, nàng không thể hô hấp, thậm chí muốn gọi cũng không thể thốt ra tiếng.
Nàng cố hết sức mở to mắt ra, chỉ nhìn thấy Duệ vương nửa người còn ở bên trên giường, chăn phủ trên người hắn đã hoàn toàn bị hất rơi xuống mặt đất, hắn chỉ mặt độc một chiếc quần dài, bàn tay to hung hăng bóp chặt cổ nàng.
Hai gò má của hắn ửng hồng một cách thiếu tự nhiên, trên trán chảy đầy mồ hôi hột, hai tròng mắt không còn trong suốt sâu thẳm giống như trước nữa, mà thay vào đó là một đôi mắt chứa đầy tơ máu, thần sắc thô bạo kia giống như một con dã thú.
Nàng không biết rốt cuộc hắn bị gì, nhưng nhìn thần sắc của hắn lúc này có thể đoán được…Hắn tựa hồ đã mất đi lý trí.
Lòng nàng kinh hãi, nàng nắm chặt tay dùng sức đấm vào tay hắn, nhưng tay hắn giống như đồng đúc thép nung, nàng chẳng khác nào là lấy trứng chọi đá.
Thượng Quan Kinh Hồng, ngươi tên hỗn đản này! Nàng âm thầm nguyền rủa hắn trong lòng, nàng không có ở trong nước mà đuối chết, không có ở nơi này bị đông chết, lại bị hắn một tay bóp chết, sớm biết vậy, nàng liền không cứu hắn!
Cơn đau thống khổ vì cổ sắp bị bẻ gẫy truyền đến, làm cho ánh mắt nàng dần dần trở nên tán loạn, tầm mắt rơi trên mặt đất, bị một đạo hàn quang phản chiếu thu hút sự chú ý của nàng.
Nàng cố hết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-nga-khuynh-thanh-vuong-gia-muon-huu-phi/1684606/quyen-2-chuong-102.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.