Trong lòng nàng tê rần, bước nhanh vào phòng Tứ Đại, xa xa sau lưng nghe được hắn dặn dò người chuẩn bị xe ngựa tới Hiền vương phủ.
Tứ Đại vẫn còn đang ngủ, Mỹ Nhân ngồi bên mép giường trông chừng, nhìn thấy nàng đến lập tức đứng bật dậy, khẩn trương hỏi: “Chủ tử, tối hôm qua người có bị sao không, nam nhân kia có khi dễ người hay không?”
Trên mặt Kiều Sở nóng lên, nhẹ giọng nói: “Không có”
Mỹ Nhân lại nhìn chằm chằm Kiều Sở một hồi, xem nàng không giống như đang bị thương, mới hơi hơi thả tâm, nói: “Ta lúc đó vốn thiếu chút nữa là thoát thân, nhưng sau lão Thiết kia lại xuất hiện, ta đánh không lại hắn, bị hắn điểm huyệt ngủ, ném tới nơi này. Mới vừa rồi nam nhân kia tới đây khám và chữa trị cho Tứ Đại, mới thay ta giải huyệt. Ta vốn định đi tìm người, nhưng Phương quản gia lại nói người vẫn còn đang ngủ.”
Kiều Sở hơi hơi gật đầu, muốn đổi đề tài, liền hỏi tình hình của Tứ Đại.
Mỹ Nhân nói Tứ Đại đã tốt lên nhiều.
Kiều Sở cũng ngồi xuống một bên, chỉ chờ đợi Tứ Đại tỉnh lại, trong lòng lại âm thầm tính toán chuyện của Mịch La.
Đột nhiên một tiếng kêu vang lên bên ngoài cửa sổ, lập tức có cái gì mổ vào song sa. Hai người đồng thời nhìn nhau, Mỹ Nhân tiến tới mở cửa sổ.
Một con hắc điểu kêu lên một tiếng nhỏ, liền bay vào phòng.
Bắc địa có rất nhiều hắc điểu, loại điểu này truyền tin rất mau lẹ, hơn nữa còn có thể dựa theo mùi hương trên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phi-nga-khuynh-thanh-vuong-gia-muon-huu-phi/1684595/quyen-2-chuong-91.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.